Sỹ Nguyên
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên tự của Bàng Thống: "Sỹ Nguyên" là tên tự (tên chữ) của một nhân vật lịch sử Trung Quốc thời Tam Quốc, tên thật là Bàng Thống.
- Một mưu sĩ tài ba: Bàng Thống (tự Sỹ Nguyên) là một nhà mưu lược nổi tiếng, được xem như một trong những mưu sĩ hàng đầu thời đó, thường được nhắc đến cùng với Gia Cát Lượng (Khổng Minh).
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Sỹ Nguyên là mưu sĩ quan trọng dưới trướng Lưu Bị. (Sỹ Nguyên là mưu sĩ quan trọng dưới trướng Lưu Bị.)
- Người đời thường ca ngợi tài năng của Sỹ Nguyên. (Người đời thường ca ngợi tài năng của Sỹ Nguyên.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Rồng Phụng Kinh Châu": Cụm từ này dùng để chỉ Gia Cát Lượng (tự Khổng Minh, ví như "Ngọa Long" - rồng nằm) và Bàng Thống (tự Sỹ Nguyên, ví như "Phượng Sồ" - phượng hoàng còn non), hai nhân vật kiệt xuất của Kinh Châu thời Tam Quốc.
- Truyện Tam Quốc có câu: "Ngọa Long, Phượng Sồ, được một có thể an thiên hạ", ý chỉ Khổng Minh và Sỹ Nguyên. (Truyện Tam Quốc có câu: "Ngọa Long, Phượng Sồ, được một có thể an thiên hạ", ý chỉ Khổng Minh và Sỹ Nguyên.)
Biến thể và từ gần giống
- Bàng Thống (Danh từ riêng): Tên thật của nhân vật Sỹ Nguyên.
- Phượng Sồ (Danh từ riêng): Biệt hiệu của Bàng Thống (Sỹ Nguyên), có nghĩa là "phượng hoàng non".
- Ngọa Long (Danh từ riêng): Biệt hiệu của Gia Cát Lượng (Khổng Minh), có nghĩa là "rồng nằm", thường được nhắc đến cùng với Phượng Sồ (Sỹ Nguyên).
Từ đồng nghĩa
- Phượng Sồ: Biệt hiệu đồng nghĩa chỉ Bàng Thống.
- Bàng Thống: Tên thật đồng nghĩa với tên tự Sỹ Nguyên.
Thành ngữ liên quan
- "Rồng Phụng Kinh Châu": Thành ngữ chỉ hai nhân vật kiệt xuất Gia Cát Lượng (Ngọa Long) và Bàng Thống (Phượng Sồ/Sỹ Nguyên) cùng xuất thân từ vùng Kinh Châu.
- Sử sách lưu danh câu chuyện về Rồng Phụng Kinh Châu. (Sử sách lưu danh câu chuyện về Rồng Phụng Kinh Châu.)
- Tên tự của Bàng Thống. Xem Rồng Phụng Kinh Châu